Tôi có đọc một bài thơ của một nhà giáo nhà thơ Bùi Quang Thanh

Tôi có đọc một bài thơ của một nhà giáo ,nhà thơ Bùi Quang Thanh . Bài thơ rất xúc động, bộc lộ tâm trạng của nhà thơ với nghề . Tôi xin phép tác giả được chia sẻ bài thơ này và xin được sửa một đôi câu cho phù hợp với tôi. Nhân ngày nhà giáo Việt nam(20/11/2016) ,tôi xin chép bài thơ đã sửa :
GỬI BẠN BÈ MỘT THỜI TRÊN BỤC GIẢNG
Thế là chúng mình lỡ hẹn với bảng đen
Trang giáo án cùng những mùa phượng cháy
Mái trường ơi,xa nhau từ độ ấy
Phấn trắng tuột qua tay vì cuộc sống trên đời
Muốn ca lên,sao chẳng cất thành lời
Ngồi lặng lẽ nhìn nhau quầng khóe mắt
Bên chén trà xanh,ký ức còn se thắt
Túi thuốc, mũ rơm, bom nổ rung trường
Mái tóc nào rồi cũng pha sương
Những phác thảo vẫn lớn cùng nắng gió
Ngày ấy sống vô tư nên chúng mình nghèo khó
Quán gió chiều lay mãi khúc tình ca
Vẫn biết có ngày sẽ về lại trường ta
Phượng lại nở hết mình cho sắc đỏ
Tạm biệt mùa thi với bao trò nhỏ
Trả nợ một phần mong nhớ các em ta
Tạm biệt mái trường, tạm biệt những ngày qua
Giằng néo chuyện áo cơm thêm một lần lỗi hẹn
Ta xiết chặt những vòng tay bè bạn
Đi nốt chặng đường này thanh thản nhẹ nhàng hơn
(Mùa đông năm 2016)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *